Chương 01. Hãy xem những gì tôi có thể
làm
Thật tối.
Bóng tối đang bao trùm tất cả, ngăn chặn tôi nhìn thấy bất kỳ thứ gì hay tìm hiểu tình hình. Tôi đang ở đâu? Bên cạnh đó, chuyện gì đã xảy ra? Chẳng phải có ai đó lấy tôi làm trò hề, gọi tôi là một ... hiền? ... Không, một nhà hiền triết vĩ đại.
.
Với suy nghĩ đó, tôi tỉnh lại.
Tên tôi là Mikami Satoru. 37 tuổi, một chàng trai tốt.
Trong khi cứu kouhai (cấp dưới) của tôi từ một tên vô lại trên đường phố, tôi đã bị đâm.
Được rồi ~, bình tĩnh nào. Tôi không sao. Không có thời gian cho việc hoảng loạn.
Và thật sao, một người tuyệt vời như tôi có thể hoảng loạn sao? Hah. Nó chỉ giống như là một đứa trẻ nhìn thấy sh*t trong quần của mình thôi. (Tran: theo bản Eng, đừng hỏi)
Khi tôi cố gắng nhìn xung quanh, tôi chợt nhận ra. Tôi không thể mở mắt.
Để vấn đề đó sang một bên, khi tôi cố gắng chạm vào đầu của tôi ... Tôi nhận thấy cánh tay của tôi không phản ứng. Và thậm chí còn rắc rối hơn với sự thật là tôi không thể nói đầu của tôi ở đâu.
Được rồi, tới lúc hoảng loạn rồi
.
Oi,oi, cho tôi một giây nào.
Chỉ cần một giờ thôi, để tôi lấy lại hơi thở của mình đã. Họ có nói rằng bạn nên đếm số nguyên tố tại một thời điểm như thế này không?
1, 2, 3, Daaaaa !!!
Sai! Nó Không đúng. Một không phải là một số nguyên tố, phải không nhỉ?
Không không, ai quan tâm về điều đó chứ.
Không có thời gian cho việc ngu ngốc này. Ý tôi là,không phải tôi đang gặp rắc rối à?
ờm ~? Đúng rồi, cái quái gì đã xảy ra?
Có lẽ ... ý tôi là có phải bây giờ là đã quá muộn để quyết định nên hoảng loạn hay không à?
Kiểm tra lại những suy nghĩ của mình, tôi khẳng định rằng tôi không có cảm giác đau đớn.
Không đau. Cảm thấy khá tốt.
Không nóng cũng không lạnh. Trên thực tế, ở đây có một bầu không khí thật dễ chịu.
Tôi có thể thư giãn một chút nhờ nó.
Tiếp theo, bắt đầu kiểm tra cơ thể nào. Quên chuyện những ngón tay đi, tôi thậm chí không thể di chuyển tí nào...
thế quái nào?
Nó không giống như người ta có thể mất đi tay hay chân của họ khi bị đâm ... nên chuyện quái gì đã xảy ra vậy?
Và còn nữa, tôi vẫn không thể mở mắt.
Không thể nhìn thấy bất cứ điều gì, có nghĩa là tôi đang hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Một cỗ bất an từ từ xuất hiện trong lòng tôi.
Chẳng lẽ điều này ... là tình trạng thực vật mà người ta vẫn hay nói?
Ý thức tách ra, thần kinh hoàn toàn bị chặt đứt, không thể cử động... là nó thật sao?
Không, không, không, không! Xin đừng để điều đó là sự thật!
khi tôi nghĩ rằng tôi đã được cứu ... tình trạng thực vật? Điều gì có thể tồi tệ hơn? Thậm chí mất một nửa cơ thể còn tốt hơn nữa!
Và đúng, cho dù cả hai kết quả rất khủng khiếp. Nhưng một mình trong bóng tối này, mà không có bất kỳ cảm giác gì... nó có khác gì địa ngục chứ?
Sau khi tưởng tượng những thứ tệ nhất có thể xảy ra,sự hoảng loạn đã nhanh chóng biến thành nỗi tuyệt vọng.
Họ nói rằng khi mọi người bị giam giữ trong bóng tối, họ sẽ nhanh chóng phát điên và tôi đang trong trạng thái đó ngay bây giờ, và thậm chí không thể giết chết bản thân mình.
Thay vì tuyệt vọng, điều duy nhất tôi có thể làm là phát điên, huh?
Và rồi,
* chạm*
Có một cảm giác gì đó xuất hiện.
Hmm? Đây là…
tất cả các giác quan của tôi đã được tập trung vào cảm giác đó
Với một nét ngang qua bụng của tôi (?), Tôi cảm thấy một cái gì đó giống như cỏ.
Tập trung toàn bộ ý thức của tôi vào khu vực đó, tôi dần dần hình dung ra hình dạng của cơ thể tôi. Và nhân tiện, đầu gai của cỏ cứ chọt chọt cơ thể của tôi.
Nó làm cho tôi hạnh phúc.
Tuy nhiên, tôi vẫn hoàn toàn chìm trong bóng tối . Và mặc dù tôi chỉ lấy lại được một trong năm giác quan, cuối cùng tôi cũng có cảm giác một lần nữa.
Thích thú, tôi quyết định cố gắng đi về phía đám cỏ.
* Zururi *
Tôi có thể cảm thấy cơ thể tôi di chuyển.
Nó di chuyển ... ?!
Vào thời điểm đó, tôi khá chắc chắn rằng tôi không phải nằm trên giường bệnh. (?) Dưới bụng của tôi, tôi có thể cảm thấy nền đá, có lẽ thế.
Tôi thấy ... mặc dù tôi không thực sự thấy, tôi không ở trong bệnh viện.
Hơn nữa, mắt tôi vẫn không thể nhìn thấy.
Không thể nghe thấy bất cứ điều gì cả, có thể là tôi đã bị điếc.
Mặc dù tôi không biết tôi đang phải đối mặt hay không - tôi không thể cảm thấy đầu của tôi, sau tất cả - Tôi sẽ đi về phía bãi cỏ. Tôi sẽ tìm hiểu về bản thân mình thông qua việc tiếp xúc.
Không có mùi trong không khí hoặc tôi cũng mất đi khứu giác.
Và nghiêm túc nhé, tôi không thể hình dung được cơ thể của tôi.
Tôi thực sự không muốn chấp nhận nó, nhưng có vẻ giống nó như là thạch, như loại quái thực sự nổi tiếng trong những dòng RPG một con slime (bọng nhớt).
Không, không ... không thể nào. Ý tôi là, cho dù như thế nào... nó vẫn không thể nào.
Nói ngắn gọn lại, hãy đặt những nỗi sợ này sang một bên trước.
Vì vậy, tôi quyết định thử những giác quan còn lại mà tôi đã bỏ qua cho đến bây giờ.
Nhưng ... Tôi thậm chí không biết miệng của tôi ở đâu. Và để làm gì chứ ...?
<< Kích hoạt Skill độc nhất [Kẻ săn mồi]? [YES] / [NO] >>
Đột nhiên có một giọng nói ở phía sau đầu của
tôi.
Cái ... cái gì vậy?
Skill độc nhất [Kẻ săn mồi] ...?
Và ... giọng nói đó là cái quái gì vậy?
Tôi nghĩ tôi có nghe một giọng nói lạ khi nói chuyện với Tamura trước, nhưng tôi đoán tôi chỉ nghe nhầm thôi mà, huh ...
Có ai ở đó à? Tuy nhiên, nhưng nó không phù hợp.Không giống như có ai đó đang ở đây ... nó giống như các từ xuất hiện trong tâm trí của tôi.
Giọng nói rất thô; giống như đến từ một máy tính, nói nó không có cảm xúx có lẽ sẽ chính xác nhất.
Còn bây giờ ... [NO!] Là phản ứng của tôi.
Đưa lên từ [NO] trong tâm trí của mình, tôi chờ đợi một phản ứng. Tuy nhiên, nó đã không đến. Tôi đợi một chút, nhưng cảm thấy không có hồi đáp.
Có vẻ như tôi sẽ không nhận được một câu hỏi thứ hai. Tôi đã chọn sai? Nó có thể là một trò chơi mà kết thúc khi tôi không chọn [YES] chăng?
Tôi nghĩ rằng nó sẽ giống như trong RPG-cùng một câu hỏi lặp đi lặp lại cho đến khi tôi đã chọn [YES] ... Tôi đoán tôi đã sai.
Hỏi một câu hỏi và sau đó bỏ đi... thật thô lỗ.
Mặc dù tôi phải thừa nhận, khi nghe giọng nói đó có làm cho tôi hạnh phúc một chút.
Tôi hơi hối hận về quyết định đó.
.
Có vẻ như bây giờ tôi không có gì để làm rồi.
Tôi đoán tôi sẽ quay trở lại việc cố gắng nếm thử một cái gì đó.
Tôi di chuyển cơ thể của tôi đến với những đoạn cỏ. Trong khi kiểm tra cảm giác của mình, tôi nghiêng người của mình lên trên bãi cỏ.
Tôi bao bọc nó với cơ thể của mình để xác nhận nó là gì ... và tôi đã đúng, đó là cỏ.
Trong khi chạm vào cỏ, các mảnh tiếp xúc với cơ thể của tôi tan chảy. Và khi tôi lo lắng rằng cơ thể của tôi đã tan chảy,nhưng có vẻ chỉ có cỏ tan ra thôi .
Có vẻ như, cỏ tan chảy bởi vì nó được đưa vào cơ thể của tôi. Nói cách khác, thay vì bao bọc nó, tôi dường như đã nuốt nó.
Và nhân tiện ... nó không có vị gì cả .
.
Đây là, ở thế giới khác.
Tôi không phải là một con người.
Và tôi dường như đã chết vì vết thương, phải không?
Và đó không phải là một câu hỏi, tôi hoàn toàn chắc chắn về việc này. Và do đó, không phải trên một chiếc giường bệnh viện, tôi có thể tự tin nói rằng tôi đang ở một nơi nào đầy đá nơi cỏ mọc khắp nơi.
Và Điều gì đã xảy ra với Tamura?
còn Sawatari-san nữa?
Máy tính của tôi đã được xử lý chưa?
Vẫn còn một số nghi ngờ. Nhưng, phiền muộn hơn cũng không giúp gì được vào thời điểm này. Tôi phải quyết định phải làm gì tiếp theo.
Trên thực tế, chờ một chút đã.
Tôi ngay bây giờ, chuyện gì đã xảy ra với tôi? Và nhân tiện,cái cảm giác trước đó ...
Tôi lại một lần nữa hướng ý thức đến bản thân mình.
* Puyon. Puyon *
Cơ thể của tôi di chuyển nhịp nhàng.
Trong bóng tối , tôi đã dành một số thời gian để tìm hiểu về cơ thể của mình.
Và ...
.
THẾ QUÁI NÀO!
tôi từng là một anh chàng đẹp trai , nhưng bây giờ tôi có cái cơ thể thuôn tròn và láng cóng này!
Bah, thằng ngốc này! Đừng chấp nhận nó ~!
Từ tất cả những gì tôi đã thu thập được về cơ thể của tôi, chỉ một thứ có thể phù hợp.
Không không, bạn biết mà, cái mô tả đó.
Tôi không ghét nó, phải không? Yeah. Một số người thậm chí còn gọi nó là dễ thương đấy.
Nhưng ... Nếu bạn được yêu cầu [bạn muốn trở thành thứ đó không?], Tôi muốn nói rằng 90 phần trăm số người sẽ trả lời theo cùng một cách.
Tuy nhiên, tất cả tôi có thể làm là chấp nhận tình trạng này.
.
Nó dường như tôi đã đầu thai thành một con slime.
Cái ... cái gì vậy?
Skill độc nhất [Kẻ săn mồi] ...?
Và ... giọng nói đó là cái quái gì vậy?
Tôi nghĩ tôi có nghe một giọng nói lạ khi nói chuyện với Tamura trước, nhưng tôi đoán tôi chỉ nghe nhầm thôi mà, huh ...
Có ai ở đó à? Tuy nhiên, nhưng nó không phù hợp.Không giống như có ai đó đang ở đây ... nó giống như các từ xuất hiện trong tâm trí của tôi.
Giọng nói rất thô; giống như đến từ một máy tính, nói nó không có cảm xúx có lẽ sẽ chính xác nhất.
Còn bây giờ ... [NO!] Là phản ứng của tôi.
Đưa lên từ [NO] trong tâm trí của mình, tôi chờ đợi một phản ứng. Tuy nhiên, nó đã không đến. Tôi đợi một chút, nhưng cảm thấy không có hồi đáp.
Có vẻ như tôi sẽ không nhận được một câu hỏi thứ hai. Tôi đã chọn sai? Nó có thể là một trò chơi mà kết thúc khi tôi không chọn [YES] chăng?
Tôi nghĩ rằng nó sẽ giống như trong RPG-cùng một câu hỏi lặp đi lặp lại cho đến khi tôi đã chọn [YES] ... Tôi đoán tôi đã sai.
Hỏi một câu hỏi và sau đó bỏ đi... thật thô lỗ.
Mặc dù tôi phải thừa nhận, khi nghe giọng nói đó có làm cho tôi hạnh phúc một chút.
Tôi hơi hối hận về quyết định đó.
.
Có vẻ như bây giờ tôi không có gì để làm rồi.
Tôi đoán tôi sẽ quay trở lại việc cố gắng nếm thử một cái gì đó.
Tôi di chuyển cơ thể của tôi đến với những đoạn cỏ. Trong khi kiểm tra cảm giác của mình, tôi nghiêng người của mình lên trên bãi cỏ.
Tôi bao bọc nó với cơ thể của mình để xác nhận nó là gì ... và tôi đã đúng, đó là cỏ.
Trong khi chạm vào cỏ, các mảnh tiếp xúc với cơ thể của tôi tan chảy. Và khi tôi lo lắng rằng cơ thể của tôi đã tan chảy,nhưng có vẻ chỉ có cỏ tan ra thôi .
Có vẻ như, cỏ tan chảy bởi vì nó được đưa vào cơ thể của tôi. Nói cách khác, thay vì bao bọc nó, tôi dường như đã nuốt nó.
Và nhân tiện ... nó không có vị gì cả .
.
Đây là, ở thế giới khác.
Tôi không phải là một con người.
Và tôi dường như đã chết vì vết thương, phải không?
Và đó không phải là một câu hỏi, tôi hoàn toàn chắc chắn về việc này. Và do đó, không phải trên một chiếc giường bệnh viện, tôi có thể tự tin nói rằng tôi đang ở một nơi nào đầy đá nơi cỏ mọc khắp nơi.
Và Điều gì đã xảy ra với Tamura?
còn Sawatari-san nữa?
Máy tính của tôi đã được xử lý chưa?
Vẫn còn một số nghi ngờ. Nhưng, phiền muộn hơn cũng không giúp gì được vào thời điểm này. Tôi phải quyết định phải làm gì tiếp theo.
Trên thực tế, chờ một chút đã.
Tôi ngay bây giờ, chuyện gì đã xảy ra với tôi? Và nhân tiện,cái cảm giác trước đó ...
Tôi lại một lần nữa hướng ý thức đến bản thân mình.
* Puyon. Puyon *
Cơ thể của tôi di chuyển nhịp nhàng.
Trong bóng tối , tôi đã dành một số thời gian để tìm hiểu về cơ thể của mình.
Và ...
.
THẾ QUÁI NÀO!
tôi từng là một anh chàng đẹp trai , nhưng bây giờ tôi có cái cơ thể thuôn tròn và láng cóng này!
Bah, thằng ngốc này! Đừng chấp nhận nó ~!
Từ tất cả những gì tôi đã thu thập được về cơ thể của tôi, chỉ một thứ có thể phù hợp.
Không không, bạn biết mà, cái mô tả đó.
Tôi không ghét nó, phải không? Yeah. Một số người thậm chí còn gọi nó là dễ thương đấy.
Nhưng ... Nếu bạn được yêu cầu [bạn muốn trở thành thứ đó không?], Tôi muốn nói rằng 90 phần trăm số người sẽ trả lời theo cùng một cách.
Tuy nhiên, tất cả tôi có thể làm là chấp nhận tình trạng này.
.
Nó dường như tôi đã đầu thai thành một con slime.
* Moshamosha *
* Moshamoshamosha *
Tôi đang ăn cỏ.
Tại sao? Không phải nó quá rõ ràng à?
TÔI.KHÔNG.CÓ.GÌ.ĐỂ.LÀM.CẢ !!!
.
Kể từ khi tôi miễn cưỡng chấp nhận nó, việc tôi đã trở thành một con
slime, một ngày đã trôi qua.
Mối quan tâm đầu tiên trong tâm trí của tôi, dĩ nhiên, thức ăn.
đầu tiên tôi đã cố gắng để xem cơ
thể slime này có thể cảm thấy đói không. Với mục đích đó, đầu tiên tôi đã kiểm tra môi trường xung
quanh và tìm thấy một nơi dường như có một lượng cỏ khá phong phú.
Ghi lại nào, bãi cỏ đầu tiên tôi tìm thấy cũng ở ngay bên cạnh. Khi
cần, tôi có thể ăn nó, và nó cũng có thể cung cấp nước cho tôi bằng phần nhựa
của nó thì phải. Hoàn toàn bị mắc kẹt trong bóng tối, tôi rất may mắn
khi có nó ở rất gần. Ngay cả chuyển
động cơ bản cũng có thể dẫn đến tử vong, sau khi tất cả.
Và như vậy, chúng ta hãy thử nghiệm nào.
Sau khi đếm năm mươi ngàn con cừu, tôi đã chán.
Tôi đã cố gắng để xem tôi có thể rơi vào giấc ngủ không, nhưng tôi không
cảm thấy gì cả ngay cả một chút mệt mỏi cũng không.
Tôi đã thử đếm số nguyên tố, nhưng cũng chả ích gì, vì vậy tôi đã từ bỏ.
Shiritori bởi chính mình cũng là vô nghĩa ...phải có cách nào để giết thời
gian một mình chứ?
(TL Lưu ý: Shiritori giống trò nối
đuôi chữ ấy, ai xem no game no life rồi sẽ biết)
Nếu có Internet, tôi có thể đốt cả tấn thời gian vào nó đấy; trò
chơi điện thoại di động cũng được. Nhưng đây ... đây là tra tấn.
Ngồi thiền như một khổ hành giả là bất khả thi đối với một người nghiệp
dư như tôi.
Không chắc chắn lắm nhưng nơi này dường như không có sinh vật gì cả.
Hiện vẫn chưa có dấu hiệu của bất cứ sinh vật nào cho đến bây giờ.
Chà, không có thị giác, thính giác, hoặc khứu giác tôi không thể nói chắc
chắn được, nhưng ít nhất tôi đã không bị tấn công.
Nhờ đó, tôi không lo sợ về mạng sống của mình, tôi đang rất nhàn nhã .
Đó là kết luận tôi đạt được sau khi chịu nhiều (tinh thần) đau đớn.
.
Tôi không cảm thấy đói. Tôi cũng không cần ngủ.
.
Tôi cảm thấy đói, tôi cũng không bao giờ thấy buồn ngủ cả.
Có vẻ như đã trôi qua rất nhiều ngày trong cái bóng tối này .
Tôi Cũng không có nghe thấy giọng nói kỳ lạ đó lần nào nữa. Nếu có, tôi không ngại chơi
cùng nó bây giờ đâu.
Và vì vậy, tôi không có gì để làm ... Tôi đang ăn cỏ.
Vì chả còn cách nào khác để giết thời gian, tôi lặng lẽ gặm cỏ .
Bây giờ, tôi đã tích lũy được và hòa tan rất nhiều cỏ trong cơ thể của
tôi,tôi có thể cảm nhận được nó.
Nếu bạn hỏi tôi có cảm giác gì không, tôi sẽ tự tin trả lời: không.
Tôi chỉ sợ rằng nếu tôi không làm gì đó, tôi sẽ phát điên.
Tôi đã quen với những việc Đầu tiên [Hấp], sau đó [Phân rã], cuối
với [tích trữ], và sau đó lặp lại.
Và đó là nơi tôi tìm thấy một điểm để điều tra.
Việc mất đi cảm giác đói làm tôi có một câu hỏi: còn việc bài tiết thì
sao?Rõ ràng là thức ăn không cần thiết cho cơ thể này, nhưng còn việc bài tiết?
Câu trả lời là ... nó không cần thiết!
Tôi chưa phải bài tiết ra bất cứ thứ gì sau cả quãng thời gian này.
Là một slime bất ngờ cho những việc này là không cần thiết, nhưng, trong
trường hợp này, tôi đã [Lưu trữ] tất cả những thứ tôi ăn ở đâu?
Theo tôi nhận thấy, cơ thể của mình không có bất cứ sự thay đổi nào cả.
Nhưng trong trường hợp đó, chuyện gì đã xảy ra với những thứ tôi ăn?
<< Trả lời:nó được lưu trữ trong dạ dày kết hợp với skill độc nhất
[Kẻ săn mồi ]. Tại thời điểm này,ít hơn 1% không gian đã được sử dụng>>
Cái gì? Một câu trả lời ー ー ー!
Nhưng, kể từ khi tôi sử dụng kỹ năng đó? Tôi đã chọn [NO]
<< Trả lời: Skill độc nhất [Kẻ săn mồi] chưa được kích hoạt.Vật
phẩm đi vào cơ thể sẽ được tự động lưu trữ. Chức năng này có thể sửa đổi
>>
Huh ... Các câu trả lời có vẻ mượt hơn thì phải. Khoan đã, điều đó không
quan trọng.
Về kỹ năng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi sử dụng nó?
<< Trả lời . Tác dụng của Skill độc nhất [Kẻ săn mồi] là ...
Ăn thịt: Để hấp thụ mục tiêu vào cơ thể. Tuy nhiên, nếu mục
tiêu có ý thức, tỷ lệ thành công sẽ giảm.
Các mục tiêu bị ảnh hưởng bao gồm các chất hữu cơ, chất vô cơ, kỹ năng và
phép thuật.
Phân tích: Các mục tiêu hấp thụ được nghiên cứu và phân tích. Có thể phân
tích sau đó vật phẩm thủ công có thể được sản xuất.Nếu mục tiêu có hình dạng có
thể mô phỏng lại .trong trường hợp phân tích thành công thì những kỹ thuật, kỹ
năng hay ma thuật của mục tiêu có thể trang bị lại
Dạ dày: Nơi mục tiêu được lưu trữ. Mặt hàng sản xuất cũng có thể
được lưu trữ. Không có thời hạn sử dụng (Tran:thời gian trong dạ dày không
di chuyển ấy mà).
Ngụy Trang:Có thể bắt chước bề ngoài của mục tiêu. Các kỹ năng và
khả năng sử dụng bởi các mục tiêu cũng có thể được sử dụng. Tuy nhiên,
điều này phụ thuộc vào việc phân tích thành công và thu thập thông tin liên
quan về các mục tiêu.
Cách ly: Vật liệu độc hại hoặc không cần thiết để phân tích cũng có thể
được lưu trữ.Chúng sẽ được sử dụng để thay thế năng lượng ma thuật.
Đó là năm kỹ năng chính của bạn >>
Eh ...? EH?
Đã lâu lắm rồi tôi mới run lên vì phấn khích như thế này. Bằng cách
nào đó, tôi vừa nghe được một số năng
lực đáng kinh ngạc ... những khả năng tuyệt vời như vậy chưa bao giờ xuất hiện
ở một con slime từ trước đến giờ.
Đợi đã, trước đó thì.
Giọng nói trả lời câu hỏi của tôi, mi là cái gì đây? Có ai đó ở đây
à?
<< Trả lời: Đây là kết quả của
Skill độc nhất [Đại hiền triết].Vì lợi ích của việc sử dụng kỹ năng của này
một chức năng phản ứng đã được thêm >>
Đại hiền triết, huh ... Một danh hiệu mà tôi nghĩ đã được đưa ra để chọc
tôi. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đáng tin cậy như vậy. Từ bây giờ, tôi
sẽ sử dụng nó nhiều hơn.
Nói thật, đây là một tình huống khá tốt.
Đây có thể là dấu chấm hết cho sự cô đơn tưởng như bất tận này.
Có lẽ cái "Gịong nói" này chỉ là một ảo giác của thính giác do
tôi tạo ra mà thôi. Nhưng, nó cũng tốt theo một cách nào đó mà.
Và như vậy, sau một khoảng thời gian dài đã qua, trái tim tôi đã cảm thấy
thoải mái hơn.
.
Tình trạng
Tên: Mikami Satoru
Loài: Slime
Danh hiệu: Không
ma thuật:Không
Skill độc nhất: [Đại hiền triết],[Kẻ
săn mồi]
Skill Slime: [Phân rã, hấp thụ,
tái sinh]
Skill:kháng Nhiệt Biến động
,kháng sát thương vật lý, miễn trừ đau đớn, kháng điện, kháng Tê liệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét