Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015


Chương mở đầu: Cái chết và sự đầu thai.

Một cuộc sống rất bình thường không có gì đáng để nói .

Sau khi rời trường đại học, tôi tham gia một công ty tổng thầu lớn, sống một mình và vẫn đang trên con đường tìm cách thoát kiếp FA.

Nhiệm vụ phụng dưỡng cho ba mẹ là của anh trai của tôi,nên về cơ bản là tôi sống tự lập.

Dáng tôi vóc khá ổn, khuôn mặt tàm tạm.Tuy nhiên, tui không thích nhưng phải nói là tôi đã thử kiếm bạn gái - và đã tỉnh tò đến 3 lần!- Nhưng con tim này đã tan vỡ sau cả 3 lần đều bị từ chối.Tốt thôi, đã đến tuổi này rồi,thành thật mà nói thì mấy điều lãng mạn này thật sự vô ích và phiền hà.

Và tôi luôn bận rộn với công việc, cũng chả có gì đặc biệt nếu tôi không có bạn gái. Này, không phải tôi đang bào chữa đâu ... thật đấy.

Senpai! Xin lỗi đã để cho anh chờ đợi!

Với một nụ cười vui vẻ một chàng trai trẻ tiếp cận tôi.. với, một người đẹp kế bên.
Người đó là Tamura, đàn em cùng công ty mà tôi đang làm việc, người bên cạnh cậu ta chính là Madonna nổi tiếng của công ty , nhân viên tiếp tân Sawatari-san.

Vâng, tôi đã được nhờ tư vấn hôn nhân cho họ.Và nó cũng là lý do tại sao tôi bắt đầu thắc mắc về độ nổi tiếng của mình.

Điểm hẹn là tại một ngã tư sau giờ làm việc, và cặp uyên ương đang háo hức mong chờ giúp đỡ tận tình của thằng này.
Yeah.vậy, Chú muốn hỏi gì?

Tôi hỏi trong khi chào Sawatari-san.

Xin chào, hân hạnh được gặp anh. Em là Sawatari Miho.Mặc dù chúng ta đã gặp nhau từ trước, nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện, phải không? Nó làm cho em khá lo lắng

Tôi mới phải là người lo lắng này, chết tiệt! Ý tôi là, tôi có giỏi nói chuyện với gái đâu. Tôi âm thầm than phiền với bản thân mình như vậy.

Đầu tiên, tôi chả có tí kinh nghiệm yêu nào cả, vậy thì đưa ra lời khuyên cái kiểu quái gì đây? Mấy người có vẻ vui khi nhờ thằng FA này lắm nhỉ! Mặc dù là không phải đâu, đúng chứ?

Xin chào. Anh là Mikami Satoru. Không cần phải lo lắng điều gì đâu,Sawatari-san là người nổi tiếng trong công ty ta mà, em không cần giới thiệu mọi người cũng biết rồi. Về Tamura-chúng tôi đã học cùng một trường đại học, em biết chứ, chúng tôi đã nói nhau về rất nhiều chuyện. Sau đó tụi anh đã thành bạn thân đấy.

Em nổi tiếng á? Có tin đồn gì xấu về em à?

Yeah.Giống như có quan hệ với giám đốc X, hay là với Y-kun nào đó chẳng hạn.

Tất nhiên,tất cả cái đó chỉ là để trêu chọc.Và mặc dù tôi chỉ đùa thôi,nhưng khuôn mặt của Sawatari-san đỏ bừng và cô ấy đã nhìn tôi với ngân ngấn nước.Tôi không muốn phải thừa nhận điều đó, nhưng trông cô ấy thật đáng yêu.

Vâng, câu chuyện đùa của tôi chẳng đứng đắn gì cả, và tôi thường nhắc mình nên ngậm miệng lại đúng lúc nhưng lần này thì quá đà mất rồi.

Lại thất bại nữa rồi, Phải, tôi quả là quá dở khi đối mặt với phụ nữ.

Tamura, nhẹ nhàng chạm vai Sawatari-san và an ủi cô ấy.
Chết tiệt, Tamura! Tình huống này làm tôi muốn nổi xung lên và bùng cháy! hay cái gì giống thế.

Senpai, dừng lại được rồi đó! Và, Miho, anh ấy chỉ chọc em thôi mà!

Với một nụ cười Tamura đã hòa giải được tình hình.!
Sáng sủa, vui tính, và không có tí thô thiển nào. Quả là là một anh chàng đáng yêu ...

Tamura chỉ mới 28 ,dù cách biệt tuổi tác rất lớn nhưng chúng tôi vẫn hợp nhau. Dù sao thì, tôi đoán tôi phải chúc phúc cho họ thôi ...

"Lỗi của tôi.Tôi  không giỏi nói chuyện với phụ nữ. À mà, chỗ này nói chuyện không tiện. Hãy kiếm chỗ nào vừa ăn vừa nói chuyện nào.


Suy cho cùng, cũng chỉ là tôi ghen tị thôi. Và ngay khi tôi vừa nghĩ như vậy ...

「「「Kyaaaaaaaaaa!」」」

Tiếng la hét, 1 cuộc hỗn loạn.

Gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra?

Tránh ra! Không thì lên bàn thờ ngắm gà khỏ thân!

Tôi quay về hướng phát ra giọng nói, một người đàn ông đang vung một con dao và cầm một cái túi đang chạy về phía chúng tôi.

Lại thêm một tiếng hét.Tôi thấy người đàn ông kia đang lao đến với một con dao trên tay. Mà nó đang nhắm về phía ....

Tamuraaa!

* Huỵch * tôi đẩy Tamura ra khỏi con đường.

* Phập * Lưng tôi trở nên đau rát.

Chậc, tên cản đường!

Sau khi hét lên như vậy người đàn ông đó chạy biến đi, tôi quay lại để đảm bảo Tamura và Sawatari-san được an toàn.

Với một tiếng hét không thành tiếng, Tamura chạy vội lại .
Sawatari-san có vẻ đang bị choáng váng bởi sự việc đột ngột này, nhưng có vẻ như Sawatari-san cũng không bị thương... cảm ơn thượng đế.

Dù sao đi nữa, lưng tôi có vẻ như muốn bùng cháy. Ngọai trừ cảm giác đau ra, thì nó quả thật đang bùng cháy.

Chuyện gì xảy ra vậy?Nóng nóng quá ... nó không thể giảm một chút sao?

<< Xác nhận.Nhận được Kháng nhiệt.Thành công >>

Có thể nào ... tôi đã bị đâm?

Sao mới 1 nhát mà đã sắp tạch rồi ....

<< Xác nhận. Nhận được kháng vật nhọn.Thành công.Ngoài ra, nhận được kháng sát thường vật lý.Thành công >>

Senpai ... máu đang chảy ra ... nó không dừng lại ... nó không ...

Ai đấy, thật ồn ào. Tamura? Tôi nghĩ là tôi đã nghe thấy một giọng nói lạ, không phải của Tamura sao.

Máu sao? Đúng rồi, tôi vẫn đang chảy máu. Nói sao nhỉ, con người mà. Khi bị đâm thì chảy máu là đúng rồi.

Những cơn đau thật khó chịu....

<< Xác nhận.Nhận được khả năng miễn trừ đau đớn.Thành công >>

Chuyện này ... tệ thật đấy nhỉ? Cơn đau làm tôi không còn tỉnh táo nữa.

Ta ... Tamura ... vặn nhỏ volume lại. Tí chút này .....chả là gì cả, phải không? Đừng lo lắng…"

Senpai ... máu ... mau cầm máu ...

Mặt cậu ta tái mét đi, và nước mắt tuôn rơi, Tamura tiếp tục ôm chặt tôi. Hai thằng đực rựa ôm nhau khóc, mất hình tượng quá.
Tôi đã cố gắng  nhìn về phía Sawatari-san xem em ấy đang làm gì , nhưng tầm nhìn của tôi trở nên mơ hồ. Tôi không thể nhìn rõ nữa.

Cảm giác như muốn bùng cháy ở lưng của tôi đã biến mất.Thay vào đó, một cảm giác lạnh giá bắt đầu ập tới.

Điều này tệ thật đây... khi con người không có đủ máu, họ sẽ chết, đúng không nhỉ?

<< Xác nhận.Tạo ra một cơ thể không cần máu.Thành công >>

(Này, những gì bạn này vừa thấy chỉ mới xảy ra trong vài phút thôi đấy ....)

Tôi cố gắng để nói chuyện, nhưng không phát ra được từ nào. Mọi thứ đang xấu đi, có lẽ tôi thực sự sẽ chết ....

Giờ, tôi không còn cảm thấy đau hay nóng nữa.

Nhưng nó lạnh.Lạnh quá, tôi không thể làm gì với nó à? Chuyện gì vậy ... hết xử lí cái nóng giờ lại đến cái lạnh, tôi quả là bận nhỉ?
<< Xác nhận. Nhận được kháng lạnh.Thành công.Ngoài ra, khả năng chịu nhiệt đã  tiến hóa thành kháng biến động nhiệt >>

Vào thời điểm đó, các tế bào não sắp chết của tôi, chợt gợi tôi nhớ một vấn đề, 1 vấn đề thật sự quan trọng!

Chính nó!Các dữ liệu trong ổ cứng máy tính của tôi!


Tamuraa !!Nếu và chỉ nếu,anh chết ... hãy chăm sóc cái máy tính của anh. Anh xin cậu ... ngâm nó trong nước, bật nó lên, và xóa sạch toàn bộ dữ liệu trong đó đi ...

Tôi tập trung tất cà sức lực còn lại để truyền đạt vấn đề hết sức quan trọng này.

<< Xác nhận.Cố sao chép lại đầy đủ tất cả thông tin.Lỗi, không thể thực hiện do thiếu tính xác định.Cố gắng giải thích thay thế. Nhận được kháng điện.Thành công.Ngoài ra, kháng tê liệt cũng đã nhận được>>

Tôi không biết chính xác những gì Tamura đã nói vào thời điểm đó, trong khi nhìn tôi với ánh mắt đờ đẫn.

Nhưng, tôi hiểu được cậu ấy nói những gì.

Haha ... đúng là Senpai ...

Cậu ấy nói với một nụ cười cay đắng. Ai lại muốn nhìn vào khuôn mặt khóc lóc của một người đàn ông chứ? Nụ cười đó tốt hơn rất nhiều.

Anh biết đấy, Em ... về Sawatari, em chỉ muốn cho cô ấy gặp senpai ...

Heh, tôi biết điều đó .. .Tên ngốc.

Tch ... Jeez. Tôi đã tha thứ cho cậu rồi, vì vậy chăm sóc bạn gái cho tốt nhé, hãy làm cô ấy hạnh phúc và nhớ chăm sóc cái máy tính đấy ...

Kiệt sức, tôi không thể nói thêm gì nữa.

Hoàn toàn không hài lòng, Mikami Satoru đã chết.

Và trong khoảnh khắc đó, "linh hồn" Mikami Satoru được liên kết với một con quái vật vừa sinh ra trong một thế giới khác.

Nhờ vào một vết nứt không-thời gian nhỏ tới mức khó tin.Linh hồn của anh hòa với một nguồn năng lượng quỷ tinh khiết trong khe nứt ấy.

Nguồn năng lượng này là nguồn gốc của quái vật, và Mikami Satoru người đã liên kết với nó,với những ý nghĩ cuối cùng của mình như là một cơ sở, nó đã xây dựng nên một cơ thể mới.

Mikami Satoru tái sinh làm một con quái vật ở một thế giới khác.

Một cuộc sống rất bình thường không có gì đáng để nói về nó.
Sau khi rời trường đại học, tôi tham gia một công ty tổng thầu lớn, sống một mình và vẫn đang trên con đường tìm cách thoát kiếp FA.

Nhiệm vụ phụng dưỡng cho ba mẹ là của anh trai của tôi,nên về cơ bản là tôi sống tự lập.
Một tên trai tân.

Thật không thể tin được, nó xuất hiện trên thế giới mà không bao giờ được sử dụng ... 'thằng em' của tôi chắc đang khóc ngay bây giờ.

Xin lỗi, ta chưa bao giờ có thể làm cho mi thành một người lớn ...

Nếu tôi được tái sinh , tôi sẽ thay đổi mọi thứ xung quanh.Đi khắp nơi và tấng công mọi thứ với một sự bùng nổ.Hãy gọi chúng ra, ta sẽ cho mi ăn thỏa thích ....Nhưng làm thế là không tốt, phải không?

<< Xác nhận.Skill độc nhất [Kẻ săn mồi] đã được xây dựng >>

Và tôi cũng gần bốn mươi tuổi rồi, nếu tôi còn là trai tân ở tuổi ba mươi, trong một thế giới huyền diệu chắc chắn tôi sẽ là một nhà hiền triết ... à, một nhà hiền triết vĩ đại sẽ trả lời được mọi câu hỏi, có đúng không?

<< Xác nhận. Skill bổ sung [Hiền triết] đã được xây dựng.Ngoài ra, skill [Hiền triết] đã thành công phát triển thành skill độc nhất [Đại hiền triết] >>

....Ngươi đang nói cái quái gì thế?[Đại hiền triết] là cái gì?Đùa bố à?

Nó không vui chút nào đâu!

Tôi không cười đâu!

Thật thô lỗ ..


Với Suy nghĩ đó, tôi đã ngủ.

(Vậy ra, đây là cái chết, nó ... không cô đơn như tôi nghĩ.)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét